Trường tôi trên đất Lộc An
Nhìn lên núi ẤN bạt ngàn màu xanh
Sau trường đồng lúa bao quanh
Rì rào gió thổi mát lành mùi hương
An Lương Đông ! ôi mến thương
Bao mùa phượng nở vấn vương lòng người
Bao mùa mưa nắng qua rồi
Mà màu áo trắng muôn đời khó phai
Biết bao hào kiệt,nhân tài
Bắt nguồn từ mái trường này đi ra
Bao người giờ đã rời xa
Mà lòng vẫn mãi thiết tha nhớ trường
Bao người trộm nhớ, thầm thương
Một thời áo trắng,sân trường,tiếng ve
Tiếng ve ca khúc nhạc hè
Báo mùa ly biệt,mắt nhoè ướt mi
Phượng hồng đỏ thắm lối đi
Cây bàng xanh ngắt-mùa thi đến gần
Bao lần rồi lại bao lần
Cánh thơ ép chặt ngại ngần khó trao
Bàng hoàng giấc mộng chiêm bao
Mùa hè đã đến ta chào biệt nhau
Đường đời trăm cuộc bể dâu
Nếu không gặp lại-hẹn nhau suối vàng.
Tp. HCM 01-10
Đào Duy Bình
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét