Thứ Bảy, 17 tháng 8, 2013

Ô Xin nhận tin đỗ 2 trường đại học trên giường bệnh

Đang nằm điều trị bệnh sưng lách bẩm sinh di truyền từ mẹ và căn bệnh sỏi mật, cô gái Trần Thị Ô Xin nhận được tin vui đỗ 2 trường đại học.
Cô học trò với cái tên “độc”
Cuộc đời của Ô Xin (thôn Đông An xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc tỉnh Thừa Thiên Huế) đặc biệt như chính cái tên của em. Ô Xin sinh ra trong một gia đình nghèo, không được sự quan tâm chăm sóc của bố khi còn trong bụng mẹ. Bản thân em lại mang căn bệnh sưng lách bẩm sinh di truyền từ người mẹ.
Trong căn nhà hai gian rộng chưa đến 10m2 nằm khuất sau một xóm nhỏ, ở thôn Đông An, hai mẹ con bấu víu vào nhau sống qua ngày. Căn nhà nhỏ được dựng trên phần đất của nhà bà con bằng số tiền hai mẹ con đi vay mượn.
Ô Xin, đỗ đại học
Ô Xin từng là thủ khoa trong kỳ thi tốt nghiệp THPT với số điểm 55,5. (Ảnh Đan Ngọc)
“Ô Xin” cái tên nghe thấy lạ tai này được mẹ là em là bà Trần Thị Sửa đặt cho con gái mình khi đi xe một bộ phim của Nhật.
“Thời đó nhà nghèo, không có được cái tivi đen trắng để xem phim nữa thế là lúc đó cô đành chạy sang xem nhờ nhà hàng xóm. Lúc mang thai Xin cũng là lúc trên truyền hình chiếu bộ phim của Nhật nói về nhân vật có tên là Ô Sin hiền lành tốt bụng nhưng lại luôn gặp nhiều sóng gió trong cuộc đời và rồi kết thúc phim cô bé Ô Sin đó vẫn có được hạnh phúc.
Mong muốn có một đứa con như nhân vật ở trong phim, cô quyết định đặt tên cho con là Ô Sin nhưng rồi khi đi làm giấy khai sinh, cán bộ hộ tịch lại làm khai sinh thành Ô Xin nên đành để vậy”, bà Sửa kể lại về nguồn gốc cái tên đặc biệt của cô con gái.
Trong nhà không có lấy bàn tay của một người đàn ông làm trụ cột. Hai mẹ con phải cố gắng gồng gánh, làm tất cả mọi việc để có tiền lo ngày 2 bữa cơm và tích cóp để sẽ có tiền điều trị căn bệnh sưng lách cho con.
Nhưng công việc quét dọn, rửa chén bát ở chợ Truồi của bà Sửa chỉ kiếm từ 15.000-20.000 đồng mỗi ngày.
“Số tiền này chỉ vừa đủ để mẹ con cơm, cháo qua ngày chứ không thể mơ gì đến tiền chữa chạy cho con bé”, bà Sửa trải lòng.
Thấu hiểu được nổi vất vả của mẹ, dù biết mình đang mang bệnh trong người nhưng sau những giờ học trên lớp, Ô Xin lại tranh thủ về nhà cùng mẹ đi rửa bát thuê ở những quán cơm, quán nhậu,… ven đường.
Không chỉ ngoan hiền mà thành tích học tập của cô bé cũng làm cho hàng xóm, bạn bè thầy cô phải nể phục. 12 năm liền cô gái này là học sinh giỏi toàn diện, em liên tục đại diện cho trường cấp 2 và cấp 3 đi thi học sinh giỏi cấp huyện và tỉnh.
Ba năm cấp 3 Xin luôn là người có điểm tổng kết đứng đầu trường và với số điểm 55,5 cô bạn đã trở thành thủ khoa của trường THPT An Lương Đông, huyện Phú Lộc trong kỳ thi tốt nghiệp THPT năm 2013.
Nhập viện sau khi thi đại học
Vẫn biết căn bệnh sưng lách của mình cần phải phẩu càng sớm càng tốt nhưng cô bé Ô Xin vẫn cương quyết không chịu nhập viện với lý do, hoàn cảnh quá khó khăn, chi phí điều trị lại quá lớn.
Điều quan trọng hơn cả, cô bé này tâm sự không muốn bỏ lỡ kì thi quan trong nhất đời mình đó chính là kì thi đại học.
Nghĩ vậy nên cô bé vẫn cố gắng chịu đau lên đường vào thành phố Đà Nẵng dự thi vào ngành Công nghệ thực phẩm thuộc Trường ĐH Bách khoa Đà Nẵng.
“Ngày đi thi em cùng mẹ lo lắm, không biết vào đó có ai giúp đỡ không, may mà có một chị cùng quê biết được hoàn cảnh của em nên đã cho mẹ con em ở nhờ trong suốt những ngày thi”, Ô Xin chia sẻ.
Kết thúc đợt 1 với khối A mặc dù biết mình chắc chắn sẽ đỗ vào trường Bách khoa nhưng cô bé cùng mẹ vẫn tức tốc ra Huế để tiếp tục dự thi khối B vào trường ĐH Y Dược Huế.
Ô Xin, đỗ đại học
Thế rồi mẹ con Xin lại cùng khăn gói lên thành phố, xin vào nhà dân cho ở nhơ
“Thi xong môn cuối cùng của khối B, vừa bước ra khỏi cổng trường cô thấy mặt con bé xanh lét và ngất ngay sau đó, lúc đó tay chân cô cứ run lên vì sợ”, bà Sửa nhớ lại.
Biết bệnh con mình ngày một nặng, bà Sửa quyết định cho con mình nhập viện để điều trị ngay sau kì thi đại học được 2 hôm.
Ngày nhập viện cũng là ngày mà cô bé còn biết mình bị thêm căn bệnh sỏi mật và các bác sĩ còn chẩn đoán bị thiếu máu bẩm sinh (thalasemiea), bệnh đau dạ dày.
Những ngày nằm điều trị tai bệnh viện là những ngày Ô Xin vừa phải chiến đấu với bệnh tật, vừa phải hồi hộp chờ đợi điểm thi đại học khối B.
“Khi biết khối A mình được (25 điểm), Xin mừng lắm, nhưng mong đợi nhất của con bé vẫn là điểm thi khối B, vì nó mong được làm bác sĩ lắm”, bà Sửa chia sẻ.
Rồi ngày công bố điểm thi khối B, Xin được (26 điểm) nhưng vẫn chưa chắc chắn mình sẽ đỗ đại học Y, cô bé không khỏi lo lắng.
“Vừa phải nằm viện điều trị bệnh, lại nằm chờ đợi điểm chuẩn vào ngành bác sĩ đa khoa là khoản thời gian mà em không thể nào ngủ được, cứ luôn phập phồng lo sợ mình sẽ không đỗ vào ngành em đã có gắng hết sức mình”, Ô Xin nói.
Ô Xin, đỗ đại học
Và rồi một cuộc điện thoại gọi từ một người bạn gọi tới vào buổi chiều ĐH Huế công bố điểm chuẩn, bạn đó nói: “Chúc mừng Xin đã đỗ cùng một lúc cả 2 trường đại học, lúc đó em như bừng tỉnh, dường như mọi đau đớn trong em điều tan biến ngay lúc đó. Em chỉ biết ôm mẹ, vừa nói, vừa rơi nước mắt, “Con đỗ ĐH Y rồi mẹ ơi!”.
Những ngày con gái nằm viện là những chuỗi ngày bà Trần Thị Sửa ăn không ngon, ngủ không yên. Một mình bà phải chạy đôn, chạy đáo khắp nơi để có tiền lo cho con.
Trên tay cầm chiếc mũ bảo hiểm đã cũ bà Sửa tranh thủ xin nhờ xe, chạy quanh các cung đường xung quanh bệnh viện tìm việc làm thêm, vì bà biết khi con gái vào nhập học sẽ phải tiêu tốn số tiền khá lớn.
“Mẹ con cô dự định sẽ thuê 1 phòng trọ nào đó để ở, Xin đi học còn cô sẽ đi làm thêm, kiếm tiền lo cho cả 2 mẹ con”, bà Sửa tâm sự.
Bản thân mang bệnh trong người nhưng trong cô học trò có dáng người nhỏ nhắn này lại nuôi một khát khao và hoài bão lớn, Xin luôn muốn trở thành một bác sĩ giỏi để có thể cứu chữa bệnh cho nhiều người.
“Em muốn làm bác sĩ để có thể tự chăm sóc sức khỏe cho bản thân, vừa có thể giúp đỡ được nhiều người, đặt biệt là những người nghèo và những đứa trẻ mồ côi bị bệnh không có điều kiện chữa trị”, Ô Xin tâm sự.
(Theo VTC)
Mọi sự giúp đỡ xin gửi về:
1. Bà Trần Thị Sử, con Trần Thị Ô Xin, thôn Đông An xã Lộc Điền, huyện Phú Lộc tỉnh Thừa Thiên Huế
2. Qua Báo VietNamNet: Ghi rõ ủng hộ gia đình cháu Trần Thị Ô Xin ở Thừa Thiên - Huế
Qua TK ngân hàng Vietcombank:
Chuyển khoản: Đơn vị thụ hưởng: Báo VIETNAMNET
Số tài khoản: 0011002643148. Sở giao dịch Ngân hàng Ngoại Thương Việt Nam - 198 Trần Quang Khải, Hà Nội
- Chuyển khoản từ nước ngoài:
- Bank account: VIETNAMNET NEWSPAPER
- The currency of bank account: 0011002643148
-Bank:- BANK FOR FOREIGN TRADE OF VIETNAM
-Address: 198 Tran Quang Khai, Hanoi, Vietnam
-SWIFT code: BFTVVNVX
- Qua TK ngân hàng Viettinbank:
Chuyển khoản: Đơn vị thụ hưởng: Báo VietNamnet
Số tài khoản: 1020.1000.158.2330
Ngân hàng Vietinbank Hoàn Kiếm, Hà Nội
- Chuyển tiền từ nước ngoài:
Vietnam Joint Stock Commercial Bank for Industry and Trade, Hoan Kiem Brand
- Address:37 Hàng Bồ, Hoàn Kiếm, Hà Nội
- Swift code:ICBVVNVX122
3.Hoặc trực tiếp báo VietNamNet:
- Phía Bắc địa chỉ: tầng 3, tòa nhà C’Land, 156 Xã Đàn 2, phường Nam Đồng, quận Đống Đa, Hà Nội
- Phía Nam: Văn phòng đại diện báo VietNamNet phía Nam, số 51 Trương Định, P6, quận 3,TP.HCM. Điện thoại: 08.39309882 - Fax: 08.39309881
2. Email: banbandoc@vietnamnet.vn
Báo dân trí

Thứ Bảy, 3 tháng 8, 2013

AN LƯƠNG ĐÔNG TRƯỜNG TÔI

  Trường tôi trên đất Lộc An
Nhìn lên núi ẤN bạt ngàn màu xanh
      Sau trường đồng lúa bao quanh
Rì rào gió thổi mát lành mùi hương

      An Lương Đông ! ôi mến thương
Bao mùa phượng nở vấn vương lòng người
      Bao mùa mưa nắng qua rồi
Mà màu áo trắng muôn đời khó phai

      Biết bao hào kiệt,nhân tài
Bắt nguồn từ mái trường này đi ra
      Bao người giờ đã rời xa
Mà lòng vẫn mãi thiết tha nhớ trường

      Bao người trộm nhớ, thầm thương
Một thời áo trắng,sân trường,tiếng ve
      Tiếng ve ca khúc nhạc hè
Báo mùa ly biệt,mắt nhoè ướt mi
      
      Phượng hồng đỏ thắm lối đi
Cây bàng xanh ngắt-mùa thi đến gần
      Bao lần rồi lại bao lần
Cánh thơ ép chặt ngại ngần khó trao

     Bàng  hoàng giấc mộng chiêm bao
Mùa hè đã đến ta chào biệt nhau
    Đường đời trăm cuộc bể dâu
Nếu không gặp lại-hẹn nhau suối vàng.
      
                                                            Tp. HCM 01-10
                                                    Đào Duy Bình

EM TẮM SÔNG TRUỒI

  Sao em lại tắm sông Truồi !
Cho dòng nước mãi, lững lờ không trôi
       Vầng mây ghen với em rồi
Làn da - bông bưởi, sáng ngời mắt gương

       Hằng nga soi sáng trên nương
Mãi nhìn em tắm quên luôn lối về
       Chú cuội cũng thiệt kỳ ghê
Hờn ghen con sóng vỗ về tóc mây
     
       Bốn bề tĩnh mịch hàng cây
Mùi hương cau toả khắp đầy mặt sông
      Cho em đôi má thơm nồng
Mùi hương đồng nội,chốn bồng thiên thai
     
      Nõn nà trắng một bờ vai
Tưởng nàng tiên nữ trời sai xuống trần
      Sao xa cũng muốn đến gần
Trông mờ,trông ảo căng phồng núi đôi
     
      Nồng nàn cháy bỏng bờ môi
Gởi vào trong gió nụ hôn ngát trời
      Đường cong uốn lượn tuyệt vời
Cảm ơn tạo hoá tặng TRUỒI nàng tiên.

                                                           01-10 
                                                   Đào Duy Bình
 
 

Xứ Truồi quê em

  Quê em Phú Lộc xứ Truồi
Bốn mùa cây trái đâm chồi nở hoa
       Sông Truồi dòng nước chảy qua
Cho Truồi soi bóng những hàng dừa xanh
       Sông Truồi dòng nước ngọt lành
Như dòng sữa mẹ dỗ dành con yêu
       Như lời ru mẹ sớm chiều
Mong sao con lớn học nhiều điều hay
       Mong sao con lớn sau này
Nhớ lời ru mẹ những ngày còn thơ
       Quê em mít ngọt xứ Truồi
Quanh năm cây trái trong vườn đầy hoa
       Đẹp lòng lữ khách phương xa
Nên Truồi mít ngọt dâu thơm lạ thường
       Đến đây lòng dạ vấn vương
Thương nàng anh muốn ở luôn không về
       Trăm năm nguyện một lời thề
Xa xôi mấy bể cũng về với em
       
                                                          Tp: HCM 01.10
                                                   Đào Duy Bình

Thăm Quê

Thăm Quê 

Anh về thăm lại dòng sông ấy
Bến nước gốc đa mấy rặng dừa
con đường cát trắng dài hun hút
Níu bước chân người buổi tiễn đưa.
 
Anh về thăm lại mái trường xưa
Hàng cây nghiêng bóng gió đong đưa
Thăm tà áo trắng trong kỷ niệm
Ký ức xa rồi tuổi ấu thơ…
 
Anh về thăm lại nhịp cầu xưa
Phẳng lặng dòng sông chốn hẹn hò
Sợi khói nhà ai hòa trong nắng
Sỏi đá buồn tênh ngập lối mờ.
 
Anh về thăm lại đồi sim tím
Sắc hoa sim màu tím đợi chờ
Xao xuyến lòng anh bao thương nhớ
Lạc bước hồn anh trong cõi mơ.
 
Anh về thăm lại con đường xưa
Cát trắng chiều nay sao hững hờ
Lặng lẽ êm đềm như dải lụa
Không níu chân người như thuở xưa…
 
                                              Đào Duy Bình(Xuân mậu tý)

Thơ Xứ Truồi

Xứ Truồi mít ngọt thơm dâu
Anh đi làm rể ở lâu không về.

Núi Truồi ai đắp mà cao 
Sông Hưng ai bới ai đào mà sâu
Vầng trăng lơ lửng trên đầu
Mơn man gió thổi , nỗi sầu vợi nguôi
Đò ai xuôi ngược sông Truồi
Nghe câu mái đẩy cũng xuôi lòng người
Bây giờ cuộc sống vui tươi
Đôi bờ giả gạo tiếng người rộn vang.

Xa trường vắng lớp từ lâu
Nhớ viên phấn trắng bạc màu thời gian
Trường xưa trên đất Lộc An
Núi Truồi che bóng mây ngàn Hải Vân.

Xứ Truồi rộng cả đồng sâu
Muốn ăn cơm trắng làm dâu xứ Truồi


Mỏng manh...mong manh
Đố ai câu được cá hanh nguồn Truồi


Nước sông Truồi vừa trong vừa mát
Gái sông Truồi vừa đẹp vừa ngoan.


Đường chợ Hôm cát mịn dễ đi
Ơi cô mình ơi bớt dạ từ bi
Để anh lên xuống đôi khi kẻo buồn.

Bài thơ về ngôi trường cấp 3

THƯƠNG LẮM AN LƯƠNG ĐÔNG
Thương lắm trường xưa An Lương Đông
Năm mươi năm ấy nhuốm bụi hồng
Bạc trắng tóc thầy bao thế hệ
Tạo đứng anh tài cho nước non

Nhớ lắm trường xưa An Lương Đông
Biết bao kỷ niệm sắc se lòng
Nhớ tà áo trắng chiều tan học
Xao xuyến hồn ai hỡi cố nhân !
  
Thương lắm trường xưa An Lương Đông
Bao năm xa cách quặn nỗi lòng
Biền biệt phương trời nơi xứ lạ
Ôi mái trường xưa ta nhớ mong...

                            Đào Duy Bình
                             Cựu HS ALĐ